thứ 6 ngày 13, cuối mùa Chay Thánh!
tôi gói đức tin vào chiếc áo len với hơi người căng chật
của buổi mai sương móc sa đà
mang đến một nơi
xem đó như một tặng vật hay món quà kí ức
anh từ đâu đến đây?
chú dế trũi hỏi tôi trong đêm suông nhờ nhợ trắng
nơi đó có loài hoa hồng leo sáng sáng tôi mang tặng người tình
chúng mở hồn nương náu tường mây
mở buồn trong những bàn tay xòe bung điển tích
có thật không những đêm trăng?
chú sóc nâu nhặt quả thông khô trong khu rừng rậm
khóc ơ hờ chuyện cổ
sóc mẹ mất con không tìm
có thật không những cánh đồng
cuống rạ trơ cằn thớ đất?
búp cỏ dại nở hoa mặt trời
ngôi nhà đức tin bốn bề căng chật
hơi thú hoang và cỏ hoa
phép nhiệm màu thần tiên cũng không thể làm chúng đồng điệu và hòa nhập
bây giờ mùa thu!
(biết vậy bởi sáng nay nàng nhắc tôi đã hết mùa hoa cũ)
chiếc bình đất nung đựng đầy nỗi nhớ
ngoài hiên chơ vơ ánh nhìn
bàn tay từ bi nào gom đức tin ra khỏi những giấc mơ
về đậu lại trên cành lúc lỉu.
Lữ Thị Mai