Có lẽ từ nơi hút tầm mắt bên kia
Lớp lớp sóng nối nhau mải miết
Rước mải không hết trăng vào bờ
Chạm vào đêm dãy núi đứng trầm tư….
Như một nghi lễ tự cổ xưa
Cả rừng keo nghiêm trang, bối rối…
Gió lay một niềm hân hoan thầm kín
Gió không chừa một khoảng trống nào.
Cùng lúc ấy suốt tự vời cao
Chỉ có lặng im như lời đã hứa
Rằng một đêm nào ít ai hay sẽ gieo muôn vàn lấp lánh
Vào thẫm nâu của đất dưới bàn chân mỏi mệt của ta…
Hàn Thủy Giang