Gặp người giữa chốn mây xưa
Tóc đông quân buổi nắng chưa hoen màu
Biết là tri kỷ từ đâu
Em chờ võng lọng xanh màu áo buông
Cỏ mòn con dế đêm chia
Tiếng khan gọi đất dựng bia sinh kỳ
“Một mình giữa cuộc phân ly
Một bóng ngả một người đi thật rồi
Phụng cầm ơi những đơn côi
Sáng lưng lửng tắt ngang đồi chiều đông
Nếu làm con sáo sang sông
Đừng quên bến nước về không bóng chiều
Đ.N
Tác giả Đông Nguyên
Lục bát Sài Gòn