Cuối mày nhấp nhúa lời quê
Nghe buôn buốt giấc đê mê nhập hồn
Lục này tan biến hoàng hôn
Hoá đêm thành sáng hoá cồn sóng nâu
Bỏ đi từ thủa giăng câu
Cái chày cái cối qua cầu vấp thương
Chiếu chăn chẳng phụ gối gường
Bờ rào mắc đụp qua đường làm ngơ
Tương phùng con nhện giăng tơ
Dính ai không dính, nỡ hờ hững thôi
Nát lòng câu hát ru nôi
Bán đi cả giọt mồ hôi cho trời
Mây mù cuốn cọng rơm phơi
Tài hèn duyên mỏng mấy lời va nhau
Dấn vào một cái thì đau
Dấn vào nhiều cái thành bầu nhớ nhung
Bán đi mấy cái yên hùng
Một lần gặp để ngàn trùng xa xôi
Đành nhen lửa đốm làm mồi
Để cho con nắng về ngồi bên song
Thôi thì gom gió mà hong
Thôi thì gạn đục khơi trong chính mình
Nguyễn Đình Vinh