Nguyệt Thảo sống tại TPHCM chị mất cách đây 4 năm khi đó 40 tuổi bởi căn bệnh tim, nhưng dù sao chị cũng để lại cho đời những đứa con tinh thần, có người cho thơ Nguyệt Thảo là dung tục, nhưng có lẽ đó mới chính là cuộc sống, dẫu chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, những gì chị để lại còn không nhiều. vnvandanquan xin trân trọng giới thiệu tới bạn đọc một trong những bài thơ trong chùm thơ di cảo của chị.
Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
hé môi thơm ngậm núm trinh tuyền
mở hồ rêu quế hương trầm ngụ
khơi giòng sữa rịn ý khai nguyên
Lênh đênh tay ngón vo nguồn cuội
hai đỉnh hồng nhô nhọn thái dương
kê sông gối núi đo bờ cõi
vũ trụ mênh mông mấy cạnh giường
Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
rồi chất chồng nhau ta hoá thân
em tan thành nước / anh thành khí
kiếp trứoc đời sau chẳng lộn phần
Chân xuôi tóc rũ chia hồn xác
cột chống trời rung ngoáy càn khôn
thác nghiêng lở nhỡ giòng nham bạc
một góc rừng nâu tím lịm buồn
Lại rúc vào ngực nhau mà ngủ
ngày sẽ dài thêm / đêm ngắn đi
Nguyệt Thảo