Tháng năm vội vã đi đâu
Để em khoác tấm áo nâu lên người
Tiếng chuông tắt lịm tiếng cười
Tiếng đạo mỏng mảnh tiếng đời đơn côi
Vẳng đâu tiếng mẹ à ơi
Lời ru đi hết cuộc đời chưa qua
Huyết của mẹ, tinh của cha
Sinh ra em để về già cậy trông
Bây giờ hư ảo mênh mông
Ma ha bát nhã, sắc không đạo tràng
Cánh cò chấp chới mỏng tang
Đêm đông giá lạnh hai hàng lệ tuôn
Trần gian trĩu nặng nỗi buồn
Rầu lòng với những ngọn nguồn sân si
Đời người có được mấy khi
Âu đành quẳng những chiết trì nhân gian
Để giờ bẻ quế bứt lan
Để xem nguyệt gác tam quan cõi thiền
Nguyễn Đình Vinh