
Nỗi buồn trả lại cho sương
Sầu riêng gởi gió đêm trường mang đi
Còn bao nhiêu nỗi hàn vi
Rót vào cho hết cạn li với hồn
Một mình ngồi giữa cô đơn
Buồn lòng mới trút giận hờn lên mây
Trời cao chẳng thấu đất dầy
Làm đau những mắt lá cây dưới vườn
Sự đời mạch sống trào tuôn
Văn chương chia sẻ đoạn đường bão giông
Ta như cỏ dại trên đồng
Phong ba vùi dập chất chồng vẫn xanh
Ngủ đi em giấc mộng lành
Lời ru từ trái tim anh ngọt ngào.
Đỗ Bá Cung
