
Có lúc ta ngồi một mình
và nhắm mắt lại .
bầu trời một tán ô che
bao nhiêu sao đắm đuối dải ngân hà…?
Dòng sông
những con thuyền lá mít
chở giấc mơ về trời
gió chao lời bong bóng vỡ
sắc cầu vồng rờ rỡ sau mưa
tuổi thơ…
tung tẩy bím tóc đuôi gà
khăng đáo
ô…vòng…xếp nụ chồng hoa
chắt chuyền đi chợ đường xa
bống bang quét nhà
mái mơ bới rác
Ông Bà đội nón phơi rơm
mảnh vườn …cây che bóng rợp
Tiếng ve già lột xác
bẹ cau rơi
bung biêng lời …hương của đất
Mẹ trở về lá nếp trầu xanh
Thương mấy đỗi
đòn sóc quang chành
gánh bao đời cày cuốc
đồng vàng truông nước rặt hoa trang .
…..những mẳn thời gian đan vào mắt võng
lời ru trầm thấm đẫm mồ hôi
áo cha bạc trắng lưng vôi
mây trôi người gieo hạt
cơn gió mùa bỏng rát chiều nghiêng
xưng tụng một lời nhân nghĩa
Ông bụt hiền
khói bếp trả về đâu ?
giếng làng khơi trong
ai người gánh nước ?
mái đình cong
nón trắng gốc đa xưa
Ta ngồi chờ đợi cơn mưa…../
Nguyễn Viết Luyện

