PHỤNG CẦU HOÀNG

Tỳ bà hành

Em gảy khúc vô thường

Cung ai oán reo hồn thu lau lách

Bến tầm dương mây mù sương lạnh

Vẳng đêm thâu một tiếng Phụng Cầu Hoàng

 

Ta hóa thân theo cơn gió lang thang

Lặng lẽ bước trong lòng như vô hướng

Tỳ bà hành hóa hình trong mộng tưởng

Gợi cho ta nỗi nhớ nghê thường

 

Đã bao lần sương gió mưa tuôn

Em gặm nhấm nỗi buồn thu tan tác

Hồn Bạch Cư Dị sóng Trường Giang xô dạt

Lại ngu ngơ nỗi nhớ bạc đầu

 

Tỳ bà hành

Lang thang mãi nơi đâu

Như vẫn gợi câu chuyện tình dang dở

Văn Quân hỡi sao làm ta lầm lỡ

Quằn quại đau

Ôi khúc

Phụng Cầu Hoàng

 

Thơ: Nguyễn Đình Vinh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *