Hanh hao

Hanh hao mòn vẹt mắt đêm
Ta đi về chốn dịu êm dở mùa
Lỡ trao đi chút chát chua
Chợt nghe táo 🍎 rụng sân chùa thở than
Đã đành duyên phận trời ban
Cho ai một kiếp nguyệt, lan, quế,quỳnh
Giọt 💧 sầu bẹp nát sân đình
Lệ ai nhỏ cõi vô minh ứ hừ
Rằng rằm cũng gật mười tư
Phải chưng tới bến cũng lừ đừ sang
Trăng ngân tềnh hễnh nằm ngang
Ỡm ờ một tiếng ve mang chiều hè
Lạch đâu nước chảy qua khe
Le te cá diếc gọi bè gỗ lim
Cái kiếp bảy nổi ba chìm
Câu thơ hóa đá chỗ tim ai rồi
Trải manh chiếu rách ra ngồi
Hát câu quan họ đến hồi chia tay
Câu thề bị gió 💨 thổi bay
Hẹn mùa sau lại tới ngày ì hi
Thơ Nguyễn Đình Vinh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *