Thu ngà
Ta về quán gió chân đồiTìm mùa trăng lạnh cuối trời mù sươngTìm đâu cô giáo Hải Dương?Dã quì Đà Lạt bỗng vương vương buồn. (more…)
Read MoreNhững ngày cuối năm này sao mà trôi nhanh thế. Cuốn lịch treo tường vơi đi một cách kỳ lạ. Mỗi sáng xé một tờ lịch, tôi có cảm giác như có kẻ nào véo một cái vào đùi đau nhói, (more…)
Read MoreBốp ! Hiền đưa tay tát vào má mình. Cũng đau rát, bỏng giẫy. Hiền muốn quên, cần quên. Nhưng sao thế này? Trái tim hình như đi ngược chiều với vết hằn của năm đầu ngón tay trên má. (more…)
Read More