Mây của trời hãy để gió cuốn đi
Đêm đã về khuya lắm rồi, một mình nơi đất khách, đôi lúc nó cảm thấy thực sự cô độc. “… Em viết bức thư này cho anh khi cả hai đều tìm được lối thoát cho riêng mình, (more…)
Read MoreĐêm đã về khuya lắm rồi, một mình nơi đất khách, đôi lúc nó cảm thấy thực sự cô độc. “… Em viết bức thư này cho anh khi cả hai đều tìm được lối thoát cho riêng mình, (more…)
Read MoreVới tôi, ở một nghĩa nào đó Thơ là ngọc của loài trai tháng năm vùi đáy sóng, là thứ ánh sáng của đớn đau. Tôi nghĩ thế! (more…)
Read MoreHầu như Tết năm nào tôi cũng được bạn văn tặng sách. Coi như thành lệ, năm nào cũng có mấy cuốn sách gối đầu giường nhâm nhi những lúc đêm về, (more…)
Read More