Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhòa
Của những đứa con nhớ về cha mẹ
Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con đau đáu những niềm thương
Dù đi xa, dù có hóa vô thường
Công sinh dưỡng cũng là công lớn nhất
Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả
Có đôi lúc mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình
Tỉnh giấc
Nhớ mẹ cha
Thơ Nguyễn Đình Vinh
Một người khách không quen biết nhắn tin, em chào anh Vinh, em mạn phép xin được nói chuyện với anh được không? Vâng có gì bạn cứ nói. Chuyện là thế này, em tên là Vũ Nam Sơn, em làm du lịch có đi nhiều ngôi chùa ở Việt Nam, em hay ra hoa viên và bắt gặp bài thơ này của anh được khắc thư pháp trên đá ở chùa, họ không ghi tên tác giả mà chỉ ghi chữ sưu tầm, em lần mò mãi cũng biết tác giả là nhà thơ Nguyễn Đình Vinh, em rất xúc động muốn xin phép anh cho em được phổ nhạc, thu âm và làm bản nhạc này. tôi vui vẻ đồng ý và sau đó em gửi cho tôi bài hát, dù là chưa chuyên nghiệp, nhưng lại rất mộc mạc gây xúc động cho tôi. giới thiệu tới bạn bè gần xa. Bông hồng vàng nhân mùa vu lan báo hiếu.
