Tiếng thơ
Ngày quaBỏ lại giấc chiềuCâu thơ nặng nợ đăm chiêu muộn phiềnBởi vì mây xám treo nghiêngDường như bão vẫn rất siêng trở về!? (more…)
Read MoreNgười ta thấy chị ngồi khâu dưới ánh sáng hồi xuânVẫn là cái kim đương đầu bất tận Người đàn ông đi quaChị cúi xuống mò tìm chiếc kim ẩn ngụ (more…)
Read MoreĐêm... Biển như người con gái đồng trinhLần đầu yêuCuống quýt trốn tìm... hăm hởXoã tóc mây giữa mênh mông sóng gió (more…)
Read More